7 items tagged "trăng sáng niềm tin"

  • chờ trăng

    sáng nay chat với Th., chị kể tối qua gửi đi 5 cái email cho vài bạn bè thân quen, sớm nay thì nhận được 3 trả lời sẽ hỗ trợ. Chị nói: “Chắc mọi chuyện sẽ tốt đẹp em ha, được gần 50% rồi.”
     
    từ chiều nay, L.Th phải làm một công việc quan trọng: chặt lá dừa. Việc này thì ít người làm tốt vì phức tạp lắm. Chỗ lấy lá đã xa, ở mãi ngoại thành. Rồi phải biết lựa lá, sao cho không non quá mà cũng không già quá, phải chừng mực. Một chiếc lá trưởng thành chừng mực mới có thể làm được một chú cào cào cào hoặc một chú chim thật đẹp. Rồi phải biết nói năng thế nào để chủ cây cho chặt lá. Bên cạnh đó còn có thể đối diện với các rủi ro ngoài dự tính: ong chích, lọt sình, té mương…
     
    chặt lá xong Th. Sẽ phải chạy vào trung tâm, cùng với G. để nhồi bột làm bánh. Chị hướng dẫn làm bánh có dặn: “Phải chọn bạn nam nhe, nhồi bột vất vả lắm, các bạn nữ làm không nổi đâu.” 450 cái là số bánh trung thu chúng tôi phải chuẩn bị cho các em. Không giỏi chuyện bếp núc, tôi chẳng thể tính toán được là phải chuẩn bị nhiều thế nào, chỉ biết rằng đội làm bánh sẽ phải làm việc từ sáng đến tối, trong suốt hai ngày cuối tuần này.
     
    ở đâu đó, một góc khác của Sài Gòn, M. R. Th. H. N… đang chiến đấu với cả kho quần áo được ủng hộ. Từ chiều qua, một nhóm đã tỏa đi khắp thành phố để tập kết đồ về kho, tiến hành việc phân loại. 10h khuya mới chia tay, mà việc vẫn chưa xong. Thế là phải làm thêm tối nay. Phân loại quần áo tưởng đơn giản, nhưng thực ra là một việc chẳng dễ dàng gì. Phải rất kỹ lưỡng xem từng đường may, sớ vải, cân nhắc từng vết màu loang để lựa được những món đồ tốt nhất cho ngày hội thu. Tôi nhắn hỏi B. có mệt không, em trả lời vì "thấy nó vẫn chưa ổn sao í chị. Nên giờ chỉ lo chứ chưa thấy mệt.", nghe mà mắc thương.
     
    1
     
    Gian hàng bắp xào. TSNT 2012
     
    đâu đó xa xa, một chuyến xe đang từ phía núi chạy về, chở theo một kiện hàng. Trong đó là những sản phẩm nhỏ xinh mà các cô, các chị đã cặm cụi làm những ngày qua để ủng hộ chúng tôi thực hiện chương trình gây quỹ.
     
    phân tán, thiếu điểm chung và thật ít ỏi những lần gặp gỡ, chừng như mỗi chúng tôi là một mảnh ghép rời rạc, trôi nổi, bị đẩy dạt tứ phía giữa những ngổn ngang người của cái thành phố chộn rộn này. Không có điểm giao hòa. Không có sự gắn kết. Nhưng rồi, có bữa nào đó, như bữa nay, khi chậm chân, bước lùi lại một chút, tôi chợt nhận ra những mảnh ghép, từ bấy lâu nay, thực đã nối kết thầm lặng với nhau, tổng hòa nên một bức tranh nhiều màu sắc rộn ràng, vui tươi và hơn hết là, vô cùng đẹp đẽ.
     
    ừ, vậy thôi, chẳng cần hội họp, chẳng cần gặp gỡ. Làm gì mà có đủ thời gian cho tất cả mọi thứ cơ chứ. Tối nay sẽ có đứa về nhà lúc khuya mờ mịt, sẽ có đứa nhức mình nhức mẩy vì nhồi bột làm bánh, sẽ có đứa ngứa ngáy cái chân vì lội sình chặt lá, sẽ có đứa sụt sịt cái mũi vì hít bụi quần áo, lại cũng sẽ có đứa chong mắt thức để xem xét, chỉnh sửa lại kế hoạch… Mỗi chúng tôi lại tiếp tục riêng lẻ với công việc và trách nhiệm của mình, có thể là có chút cô đơn nữa chứ.
     
    nhưng chẳng sao cả, vì chúng tôi biết, trong vài ngày rất gần thôi, ở một nơi xa xa, thương thương nào đó, sẽ có những bạn nho nhỏ, được vui một bữa vui với những món quà cũng nho nhỏ thương thương.
     
    thì thế thôi, còn mong gì hơn nữa.
     
    chờ.trăng.2013
     
    h.
  • Dự trù kinh phí Trăng sáng niềm tin 2015

    DỰ TRÙ KINH PHÍ TRĂNG SÁNG NIỀM TIN 2015
    # NỘI DUNG SỐ LƯỢNG CHI PHÍ GHI CHÚ
    1 Quà tặng+học bổng 510 20.590.000₫ 90 phần trẻ mầm non + 410 phần học sinh TH+THCS
    +10 phần dự trù
    2 Trò chơi và văn nghệ   4.900.000₫  
    3 Chụp hình   900.000₫  
    4 Chi phí thực hiện   5.100.000₫  
    TỔNG CHI PHÍ 31.490.000₫  
     
    CHI TIẾT
    * Đơn giá của từng mặt hàng có giá trị tham khảo tại thời điểm lập dự toán và có thể thay đổi theo từng thời điểm cụ thể.
    # VẬT PHẨM SỐ LƯỢNG ĐƠN VỊ ĐƠN GIÁ THÀNH TIỀN GHI CHÚ
    QUÀ TẶNG + HỌC BỔNG
    1 Học bổng khuyến học 8 phần 300.000₫ 2.400.000₫ (Balo, đồng phục)
    2 Lồng đèn 510 cái 8.000₫ 4.080.000₫  
    3 Bánh trung thu 510 cái 10.000₫ 5.100.000₫  
    4 Tập trắng 420 phần 14.000₫ 5.880.000₫ 4 quyển/phần
    5 Bút 420 phần 4.000₫ 1.680.000₫ 2 bút/ phần
    6 Sữa 90 phần 6.000₫ 540.000₫  
    7 Bánh snack & kẹo 510 phần 6.000₫ 3.060.000₫  
    8 Đèn cầy 250.000₫  
              20.590.000₫  
    TRÒ CHƠI VÀ VĂN NGHỆ
    1 Gian hàng trò chơi 8 gian hàng 300.000₫ 2.400.000₫  
    2 Gian hàng ẩm thực 2.000.000₫  
    3 Văn nghệ 500.000₫ Mua quà tặng
    Tổng 4.900.000₫  
    CHỤP HÌNH
    1 Giấy và mực in 2 hộp 450.000₫ 900.000₫  
    Tổng 900.000₫  
    CHI PHÍ THỰC HIỆN
    1 Tiền trạm 2 lần 200.000₫ 400.000₫  
    2 Vận chuyển 3.000.000₫ Vận chuyển đồ SG-Long An
    3 Liên lạc 500.000₫  
    4 In ấn 200.000₫  
    5 Phát sinh 1.000.000₫  
    Tổng 5.100.000₫  
    (hết)
  • Một mùa trăng yêu thương không bao giờ quên

    1Cuối cùng cũng trở về nhà sau một chuyến đi khó quên: những nụ cười hạnh phúc, những giọt nước mắt của tình bạn, những giọt mồ hôi chảy dài... Có đi mới thấm hết được cái ý nghĩa của cái gọi là tình nguyện, cái gọi là tình bạn chân thành.
     
    Nãy giờ viết rồi lại xóa, xóa rồi lại viết, vì nó chẳng biết phải bắt đầu từ đâu và kết thúc như thế nào. Cảm xúc, kỉ niệm, khoảnh khắc nó cứ ùa tới, chẳng thể nào ngăn được. Giờ ngồi đây viết những dòng này, vậy mà nước mắt nó vẫn rơi y như cái đêm mưa gió hôm qua.
     
    Vừa đến nơi, chưa kịp khuân hết đồ xuống thì đã nhìn thấy xuất hiện những bóng dáng bé xíu, những đôi mắt sáng rỡ chờ đợi từ các bé. Mọi người ăn vội miếng cơm, mồ hôi vẫn còn chưa kịp khô lại tiếp tục hì hục chuyển quà đi đến các xã, cái nắng trưa chói chang dường như ko cản được sự nhiệt huyết trong mỗi người. Nó được nằm trong nhóm "ở nhà" để cùng các bạn chuẩn bị những việc còn lại: nào là lồng đèn, bánh kẹo, tập vở tặng cho các em, nào là gian hàng trò chơi, nào là sân khấu... Nó và các bạn còn được vinh dự qua "tiếp sức" cùng các đoàn bác sĩ đang khám chữa bệnh cho các em: gặp nó mà nghe đi khám bệnh thì chắc là trốn mất tiêu luôn rồi, vậy mà các em ở đây đều đến rất đông, ngoan ngoan xếp hàng từng em một vào khám... mà còn trình bày cho bác sĩ biết là đang bị bịnh gì luôn nha... khâm phục ghê lun! Khám xong lại còn được 1 bịch keo đem về nữa chứ... rồi các bé lại hí hửng chạy về trường để chuẩn bị cho chương trình văn nghệ...
     
    Phông màn, sân khấu, âm thanh đã chuẩn bị gần xong... thấy có vài bé đến sớm nên nó đến hỏi thăm, khi nhận được câu trả lời nó như lặng đi "trưa giờ con đâu có ăn cơm, nhà con xa nên con ở đây lun tới tối mới về, con ko đói đâu, trước giờ mới có một ngày mà cô"... có những em bé xíu xiu chỉ mới 3 tuổi cũng ra chơi mà còn chơi nhiệt tình hơn các anh chị lớn luôn chứ: chạy, nhảy, múa... màn nào cũng làm hết luôn! Giờ nó mới hiểu vì sao đến từ trưa mà trong những cái giỏ xe đạp cũ kỹ, ọp ẹp của các em nào là khoai, là bắp... thì ra đó chính là bữa trưa của các em! Nói làm sao hết những tình cảm ấm nồng ấy...
     
    2345
     
    Trời cũng bắt đầu sụp tối, chương trình văn nghệ sắp được bắt đầu, những chiếc lồng đèn đã được thắp sáng... Vài cái bóng đèn túyp nhỏ không làm sân khấu sáng hơn được, thế nhưng ánh sáng từ những chiếc lồng đèn bé xinh càng làm cho đêm văn nghệ lung linh hơn bao giờ hết. Nhìn những đôi mắt háo hức của các em, anh chị chỉ biết thầm cầu mong "trời đừng mưa, nếu mưa thì tội nghiệp các em lắm". Lại thêm một lần được ngồi lọt thỏm giữa các em, được hòa vào không khí ấm áp ấy... Một tình iu nói với nó "hạnh phúc quá chị ơi!"... may mà tình iu đã ko bắt gặp mắt nó cũng đỏ hoe rồi đây! Chẳng nhớ hết tên các em, nhưng những gương mặt, những nụ cười ấy chắc chắn nó sẽ không bao giờ quên!
     
     6Các bạn TNV và các bé tham gia đốt lửa trại
     
     
    Rồi lại đến lửa trại... phải công nhận là các em còn hăng say hơn các anh chị, nào hát, nào cười, nào chạy muốn hụt hơi... vậy mà cứ hỏi tới là "không mệt, không mệt đâu chị, vui quá trời lun". Chẳng nhớ là đã chạy bao nhiêu vòng, hát hết bao nhiêu bài, chỉ biết khi mưa bắt đầu rơi thì Chương trình mới kết thúc, các em mới chịu chạy về... Đến lúc đó thì đầu nó quay quay chẳng còn nhìn thấy gì nữa, phải nhờ tình iu dìu về trường... năm nghỉ mà muỗi cứ o o chịu không nổi lại bò dậy ra sân ngồi. Sân trường giờ đây đã vắng heo, bóng tối đã bao trùm toàn xã, chỉ le lói xa xa những ánh đèn từ các nhà dân... vậy mà tiếng hát, tiếng cười của các em dường như vẫn còn văng vẳng đâu đây!
     
    Lại lục tục, mò mẫm với đèn pin để ra nhà dân xin nước để tắm... Chỉ có 1 cái giếng nước ngọt, ngày 2 lần bơm nước cho toàn xã dùng... mà lại có nhìu bạn quá... thấy thế chị em nó chạy ra tắm mưa lun lạnh nhưng mà vui ghê! Mới tắm sạch sẽ, thơm tho xong trời lại đổ mưa... mấy chị em và 2 anh "vệ sĩ" đẹp trai đì cùng... lại lò mò bấu víu nhau trên "con đường trơn ướt" trở về tổ.
     
    Một đêm "mưa gió" mà chắc chắn nó sẽ không bao giờ quên: những giọt nước mắt tuôn không ngừng, những trận cười bể bụng, những gương mặt vật vờ ko ngủ được vì muỗi, vì lòng ko yên... Đêm ở nơi vùng quê hẻo lánh này, tiếng mưa, tiếng ếch nhái kêu văng vẳng làm cho lòng người càng mênh mông hơn... Đến hơn 3g cũng chui được vào một cái ổ cùng các tình iu và đánh một giấc ngon lành...
     
    Sáng sớm mò mẫm dậy, mọi người được sung sướng nhận một tin "sét đánh", xe bị lún sình, ko chạy ra được... Thế là các anh đẹp trai có cơ hội được tỏa sáng, chưa kịp ăn sáng đã hì hục ra đẩy xe, hơn chục anh em, chú bác hì hục đẩy, các chị em thì ra sức cổ vũ thế nhưng... xe vẫn ko nhúc nhích. Sau khi ăn sáng xong lại đẩy tiếp, cuối cùng xe cũng ra được khỏi bãi sình, đó là nhờ công lao của... xe máy cày.
     
    Tưởng rằng đã chia tay cái nơi chốn yêu thương này rùi, thế mà dường như muốn níu chân tụi nó lại, xe lại bị lún sình trên đường về... Đoàn đi lần này, số lượng nam chỉ hơn chục người, vậy mà đi mới thấy tầm quan trọng của các anh trai... Hết xắn quần, rồi đến cởi áo, những bàn tay lấm lem sình in lên xe... còn các chị em thì bẻ cây để lót cho đường đừng trơn... Thề vẫn chưa xi nhê, cả đoàn lại được lội sình gần cả cây số, nó còn được vinh dự với mọi người leo lên chiêc xe lam nhồi nhét, nóng hừng hực, mồ hôi tuôn như tắm, y như chở heo... nhưng đầy tiếng cười inh ỏi cả đoạn đường.
     
    Khó khăn nào cũng qua, cuối cùng xe đã lăn bánh trở về an toàn. Chiếc xe không còn nặng và chật chội với những thùng quà, vậy mà sao nó vẫn thấy... chật vì lòng nó có quá nhìu cảm xúc, quá nhìu kỷ niệm, vẫn thấy nặng vì giờ đây nó lại nhớ nhìu hơn... những gương mặt bé thơ sáng rỡ, những đôi mắt đỏ hoe, những nụ cười giòn tan, những giọt mồ hôi mặn chát...
     
     
    Có nói, có viết cũng ko thể nào kể hết được những gì nó và mọi người đã trải qua. Tình cảm nồng ấm từ người dân địa phương (đi đến đâu cũng được người dân đón tiếp), tình keo sơn gắn bó giữa các thành viên (ko chỉ là tình bạn, đối với nó còn hơn như thế, sự lo lắng từ các chú các bác như những người trong gia đình, những sự quan tâm ân cần từ các anh với những đứa em gái), những yêu thương đã được đong đầy cho một mùa trăng trọn vẹn...
     
    Chương trình vẫn còn nhiều lắm những thiếu sót, thế nhưng sẽ là một mùa trăng không bao giờ quên cho tất cả những ai tham gia. Cảm ơn thật nhiều, dù rằng chỉ nói thế đối với nó vẫn là chưa đủ! Chúc cho các em nhỏ sẽ luôn vui tươi và hạnh phúc, chúc cho tất cả mọi người sẽ có nhiều hơn niềm tin, nhìu hơn nữa động lực để phấn đấu trong cuộc sống! Hẹn mọi người vào một ngày không xa, lại cùng tiếp tục những chuyến đi về miền yêu thương như thế này nữa!
     
    - Heo út
  • Một vé đi tuổi thơ

     
    " Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ" Một tuổi thơ hồn nhiên lung linh đầy màu sắc...... và nhiều lắm những ngô nghê trong sáng nơi tâm hồn. Cứ xin và ngỡ là khó! Nhưng... Tôi đã được gặp lại mình trong cái khoảnh khắc lung linh đầy ánh nến. An Giang ơi !!! Bạn có biết ?? Bạn đang giữ dùm tôi và cho cả những người bạn của tôi nữa cái chất thật nhất của một con người; ánh mắt , nụ cười được nhân dần , nhân dần trong cái không gian tĩnh mịt của đêm nơi miền quê sông nước! Mọi lo toan vụi vặt những chai sần của cuộc sống như tan chảy trong cái không gian ấy. Nắm tay, chạy nhảy , rước đèn hay kể cả những hành động kì quặc nhất mà chúng ta chưa chắc đã dám làm khi thường nhật nhưng để có được nụ cười cho tất cả thì nó không còn là rào cản. Mọi tâm hồn lúc này đều là trẻ thơ. Một trẻ thơ hồn nhiên trong sáng... Và ở đó có bạn, có tôi.... Chúng ta không cần xin vé mà tất cả đã cùng nắm tay nhau cho yêu thương bay xa và tuổi thơ đã ùa về như một phần thưởng tất yếu mà cuộc sống đã cho chúng ta nhận lại !
     
    Một mùa trăng lại về trong cái rộn ràng của nhịp thời gian! Giữ lại và về đi nhé tuổi thơ ơi!
     
    " Trung thu đốt đèn lên cho sáng cho bao tâm hồn rộn vui !"
     
    Anh Quang bong
     
     
    Phạm Xuân Quang
  • Tổng kết Trăng sáng niềm tin 2015

    Chi tiết về thu chi, xin click dưới đây
    graphs-512

    tsnt 2015 thu cam on

    Kính gửi: Quý Nhà hảo tâm và các bạn Tình nguyện viên

    Chương trình Trăng Sáng Niềm Tin 2015 đã khép lại với thật nhiều niềm vui và tiếng cười, đồng thời cũng góp phần mang lại cho các em ở xã Thạnh An một cái Tết Trung Thu ấm áp, trọn vẹn hơn.

    Sau hơn 2 tháng lên kế hoạch và tổ chức, nhờ có sự quan tâm, lòng nhiệt thành của các bạn Tình nguyện viên và các Quý Nhà hảo tâm, chương trình Trăng Sáng Niềm Tin 2015 đã nhận được:

    • Tổng số hiện kim: 40.560.000 VNĐ, trong đó có 10.064.000 VNĐ thu được từ hoạt động gây quỹ
    • Các hiện vật như: sữa, tập vở, bánh trung thu, đồ chơi trẻ em,...
    • Tổng chi phí đã giải ngân cho chương trình: 27.035.000 VNĐ cùng với toàn bộ số vật phẩm đã được tiếp nhận
    • Số hiện kim còn lại sau khi thực hiện chương trình: 13.525.000 VNĐ

    Những món quà ý nghĩa được CLB mang đến trẻ em địa phương:

    • Trao tặng 410 phần quà cho các em học sinh, mỗi phần quà trị giá khoảng 84.000 VNĐ
    • Trao tặng 10 phần học bổng khuyến học cho các em học sinh có thành tích học tập xuất sắc, mỗi phần học bổng trị giá 419.000 VNĐ
    • Tổ chức ngày hội trò chơi và trình diễn văn nghệ cho các em nhỏ địa phương
    • Tổ chức chụp ảnh và chiếu phim
    • Trang trí các lớp học tại điểm trường ấp 4

    Toàn bộ số tiền 13.525.000 VNĐ còn lại sau chương trình sẽ được chuyển vào quỹ CLB TN NHG và được dùng để thực hiện các chương trình tiếp theo.

    Thay mặt Ban tổ chức chương trình Trăng sáng niềm tin 2015, trân trọng gửi lời cảm ơn chân thành đến tất cả quý Nhà hảo tâm, các anh chị và các bạn Tình nguyện viên đã giành thời gian, tâm huyết của mình góp phần mang lại cho các em ở xã Thạnh An một cái Tết Trung thu trọn vẹn, ấm áp và ý nghĩa hơn.

    Trong quá trình chuẩn bị và tổ chức không thể tránh khỏi những sơ suất, Ban tổ chức rất mong nhận được những chia sẻ tích cực, những ý kiến đóng góp đa chiều, khách quan mang tính xây dựng từ phía các anh chị và các bạn để có thể rút kinh nghiệm cho những chương trình về sau.

    Hy vọng sẽ được tiếp tục gặp lại các anh chị và các bạn trong những chương trình, hoạt động ý nghĩa và thiết thực sau này.

    Một lần nữa xin chân thành cảm ơn, chúc các anh chị sức khỏe, hạnh phúc và gặp nhiều niềm vui trong cuộc sống.

    Trân trọng

     

    BTC Trăng Sáng Niềm Tin 2015

    CLB TN Ngàn Hạc Giấy

     

  • Trăng sáng niềm tin 2010

    Thường thì sau khi đi chương trình về tôi sẽ linh tinh nhiều lắm, thế nhưng lần này cảm xúc của tôi chỉ mãi quanh quẩn nơi những ánh mắt trẻ thơ ở vùng đất lạ.
     
    Không nằm trong ban tổ chức nhưng tôi đủ hiểu thế nào là nỗi vất vả của những người đứng mũi đứng đầu: công việc, trách nhiệm và muôn thứ không tên cứ quấn lấy đến nghẹt thở. Để rồi khi chuyến xe dừng lại, họ mang về nhà cả những nỗi lo toan, những suy nghĩ đeo đuổi tận sáng và lằng nhằng cả một khoảng thời gian sau đó....
     
    Đây là lần đầu tôi đi xa, xa lắm, về một miền đất khác, nơi đồng ruộng bát ngát đến hiu quạnh, nơi mà cái nghèo, cái đói đã in hằn lên gương mặt trẻ nhỏ, bộc lộ qua bàn tay em khô ráp và đôi chân trần nức nẻ dưới trời nắng to... Duy chỉ có đôi mắt của các em là long lanh sáng, chờ đợi, hy vọng một điều gì đó từ những anh chị mang màu áo xanh thị thành.
     
    Trời không thương, đêm trăng dành cho em chẳng trọn vẹn, em có buồn không? Em có hụt hẫng không? Sao lòng tôi còn hoài day dứt nhớ lúc cầm tay em.
     
    Tôi biết có nhiều em không hiểu chúng tôi nói gì, nhưng cái vẫy tay chờ đợi, nụ cười bẽn lẽn không giấu được nỗi hân hoan khi trao em những món quà khiến tôi dường như quên hết tất cả. Tôi quên cả chặng đường dài gió thổi lạnh buốt chuyến đi. Tôi quên cả trời đang nắng chói mặc dù chẳng hề có bóng mát trên đầu. Tôi quên cả mệt mỏi, quên cả những giọt mồ hôi đổ đâu đó bên đường. Tôi quên mất mình mặc chiếc áo với đủ thứ mùi (màu) và đôi dép dường như muốn phản chủ... Ừ, tôi quên hết, và tôi chỉ còn nhớ ánh mắt nụ cười em dành cho tôi.
     
    Nhà xa, trường học lại chẳng gần, đi lại khó khăn, phương tiện di chuyển thiếu thốn... thế nhưng chúng tôi lại là người để các em phải chờ. Chờ trong bồn chồn, chờ trong lo lắng, chờ trong khắc khoải, đó là tôi chỉ đoán thế từ tâm trạng của mình neo chạy theo tiếng ghe máy suốt dọc kênh, nghe nước vỗ mà lòng tôi man mác... Các em không níu tay tôi lại, chỉ biết là khi về đến nhà, tôi đã bỏ quên nhiều thương nhớ nơi vùng đất ấy.....
    Đâu đó trên thế giới này, trăm phương nghìn lối đưa đẩy, lối nào đưa tôi trở về nơi tôi đã trót nặng lòng, tôi không cần ông trăng hay chị Hằng nữa, tự tôi sẽ quay về nơi tôi nhớ, tôi thương....
    TSNT20103
    TSNT2010TSNT20101TSNT20102
     
     
     
    - Mưa
  • Trăng sáng niềm tin 2015

    thungo

EasyTagCloud v2.8