chờ trăng

sáng nay chat với Th., chị kể tối qua gửi đi 5 cái email cho vài bạn bè thân quen, sớm nay thì nhận được 3 trả lời sẽ hỗ trợ. Chị nói: “Chắc mọi chuyện sẽ tốt đẹp em ha, được gần 50% rồi.”
 
từ chiều nay, L.Th phải làm một công việc quan trọng: chặt lá dừa. Việc này thì ít người làm tốt vì phức tạp lắm. Chỗ lấy lá đã xa, ở mãi ngoại thành. Rồi phải biết lựa lá, sao cho không non quá mà cũng không già quá, phải chừng mực. Một chiếc lá trưởng thành chừng mực mới có thể làm được một chú cào cào cào hoặc một chú chim thật đẹp. Rồi phải biết nói năng thế nào để chủ cây cho chặt lá. Bên cạnh đó còn có thể đối diện với các rủi ro ngoài dự tính: ong chích, lọt sình, té mương…
 
chặt lá xong Th. Sẽ phải chạy vào trung tâm, cùng với G. để nhồi bột làm bánh. Chị hướng dẫn làm bánh có dặn: “Phải chọn bạn nam nhe, nhồi bột vất vả lắm, các bạn nữ làm không nổi đâu.” 450 cái là số bánh trung thu chúng tôi phải chuẩn bị cho các em. Không giỏi chuyện bếp núc, tôi chẳng thể tính toán được là phải chuẩn bị nhiều thế nào, chỉ biết rằng đội làm bánh sẽ phải làm việc từ sáng đến tối, trong suốt hai ngày cuối tuần này.
 
ở đâu đó, một góc khác của Sài Gòn, M. R. Th. H. N… đang chiến đấu với cả kho quần áo được ủng hộ. Từ chiều qua, một nhóm đã tỏa đi khắp thành phố để tập kết đồ về kho, tiến hành việc phân loại. 10h khuya mới chia tay, mà việc vẫn chưa xong. Thế là phải làm thêm tối nay. Phân loại quần áo tưởng đơn giản, nhưng thực ra là một việc chẳng dễ dàng gì. Phải rất kỹ lưỡng xem từng đường may, sớ vải, cân nhắc từng vết màu loang để lựa được những món đồ tốt nhất cho ngày hội thu. Tôi nhắn hỏi B. có mệt không, em trả lời vì "thấy nó vẫn chưa ổn sao í chị. Nên giờ chỉ lo chứ chưa thấy mệt.", nghe mà mắc thương.
 
1
 
Gian hàng bắp xào. TSNT 2012
 
đâu đó xa xa, một chuyến xe đang từ phía núi chạy về, chở theo một kiện hàng. Trong đó là những sản phẩm nhỏ xinh mà các cô, các chị đã cặm cụi làm những ngày qua để ủng hộ chúng tôi thực hiện chương trình gây quỹ.
 
phân tán, thiếu điểm chung và thật ít ỏi những lần gặp gỡ, chừng như mỗi chúng tôi là một mảnh ghép rời rạc, trôi nổi, bị đẩy dạt tứ phía giữa những ngổn ngang người của cái thành phố chộn rộn này. Không có điểm giao hòa. Không có sự gắn kết. Nhưng rồi, có bữa nào đó, như bữa nay, khi chậm chân, bước lùi lại một chút, tôi chợt nhận ra những mảnh ghép, từ bấy lâu nay, thực đã nối kết thầm lặng với nhau, tổng hòa nên một bức tranh nhiều màu sắc rộn ràng, vui tươi và hơn hết là, vô cùng đẹp đẽ.
 
ừ, vậy thôi, chẳng cần hội họp, chẳng cần gặp gỡ. Làm gì mà có đủ thời gian cho tất cả mọi thứ cơ chứ. Tối nay sẽ có đứa về nhà lúc khuya mờ mịt, sẽ có đứa nhức mình nhức mẩy vì nhồi bột làm bánh, sẽ có đứa ngứa ngáy cái chân vì lội sình chặt lá, sẽ có đứa sụt sịt cái mũi vì hít bụi quần áo, lại cũng sẽ có đứa chong mắt thức để xem xét, chỉnh sửa lại kế hoạch… Mỗi chúng tôi lại tiếp tục riêng lẻ với công việc và trách nhiệm của mình, có thể là có chút cô đơn nữa chứ.
 
nhưng chẳng sao cả, vì chúng tôi biết, trong vài ngày rất gần thôi, ở một nơi xa xa, thương thương nào đó, sẽ có những bạn nho nhỏ, được vui một bữa vui với những món quà cũng nho nhỏ thương thương.
 
thì thế thôi, còn mong gì hơn nữa.
 
chờ.trăng.2013
 
h.

Tags: trăng sáng niềm tin, người trong cuộc