Cảm ơn các chú hạc

NHG đã tổ chức hoạt động trung thu Trăng sáng niềm tin 2008 tại huyện Dương Minh Châu - Tây Ninh cho các em có hoàn cảnh khó khăn. Chương trình đã kết thúc với nhiều cảm xúc. Xin được chia sẻ cùng các bạn cảm xúc của Chị Phùng Mỹ Hạnh - phụ trách công tác thiếu nhi của địa phương.
Trung thu, một trong những ngày lễ mà trẻ em Việt Nam trông chờ nhất, bởi ngày ấy các em được sum họp với ông bà, cha mẹ, được mặc quần áo đẹp, được ăn quà bánh... nhất là được rước đèn đêm trăng với những ông sao lấp lánh. Bất cứ 01 trẻ em Việt Nam nào đều có một ký ức tuổi thơ về trung thu.
 
Tuy nhiên, theo tôi, không có ký ức vui hay buồn mà chỉ có những ký ức đẹp, nghĩa là những ký ức không thể phai mờ, nó mãi mãi in sâu vào tâm trí mỗi người để mỗi mùa trung thu đến, nó lại hiện về.
 
Với tôi, ký ức thật đơn giản. Chỉ là những đêm trăng cùng bạn bè trong lớp cầm lồng đèn đi dọc một đoạn đường ngắn gần trường, sau đó nhà ai nấy về. Đơn giản vậy mà đã bao mùa trung thu trôi qua, tôi muốn 1 lần nữa được cầm đèn đi rước trong đêm trung thu, nhưng vẫn không thực hiện được. Có lẽ bây giờ các con đường đều được thắp đèn sáng trưng, lồng đèn cũng làm bằng điện nên thật lãng xẹt khi rước đèn điện trên một con đường đầy bóng đèn điện.
 
Năm nay mùa trung thu lại đến trong những cơn mưa tầm tã. Đã nhiều năm rồi, người dân Tây Ninh không được thấy ánh trăng tháng 8 tròn và sáng như cái mâm vàng bởi những đám mây đen cứ vần vũ đêm ngày. Trung thu năm vừa rồi, cơ quan chúng tôi không thể tổ chức Trung thu cho các em vì không có kinh phí, Trung thu năm nay tôi mong muốn sẽ tổ chức một hoạt động thật "hoành tráng" để các em có một đêm trung thu vui vẻ, sôi động và tôi mong muốn nó sẽ trở thành một ký ức đẹp trong lòng các em như thế hệ chúng tôi từng có.
 
"Một con én không làm nên mùa xuân", tôi đã cố gắng thật nhiều, cố nghĩ ra các hoạt động vui chơi sôi nổi sao cho các em có thể vui chơi thoải mái, nhưng (giá như đừng có từ này) tất cả công sức của tôi sẽ đổ sông đổ biển nếu như không có KINH PHÍ...
 
Tôi biết Thuật đang chuẩn bị chương trình cho đêm Trung thu, tôi gọi điện cho em với một hy vọng mong manh. Thuật đã không làm tôi và trẻ em ở đây thất vọng. Mọi người đã đến như một cơn gió lạ thổi vào cánh đồng héo rũ. Trong bỗng chốc mọi thứ trở nên sinh động hơn, ồn ào hơn, tiếng hát đã cất lên và nụ cười đã nở trên môi các em.
Nếu không có khó khăn, thử thách thì kết quả đạt được không có giá trị. Nếu như hôm ấy không mưa thì có lẽ tôi đã không thấy hết được những tình cảm, những sự cố gắng của các thành viên dành cho chúng tôi. Là một cán bộ đoàn kỳ cựu, tình nguyện tôi có thừa, nhưng thật sự, những chàng sinh viên công tử, những tiểu thư thành phố đã làm tôi khâm phục khi các bạn dầm mưa, lội sình để tổ chức vui chơi cho các em ở đây.
 
Khi trời bắt đầu nhỏ những giọt mưa, tôi xót xa nghĩ rằng công sức lại đổ sông đổ bể nữa vì các emrất ngại trời mưa. Nhưng mọi thứ không như tôi nghĩ, các em đến mỗi lúc một đông, đông đến nỗi thật sự chúng tôi không thể kiểm soát được tình hình. Nhìn ánh mắt háo hức của các em tôi biết rằng công sức của chúng tôi bỏ ra không uổng phí. Ngày xưa vua Đường từng mất nước vì nụ cười của Dương Quý Phi, bây giờ vì nụ cười các em thơ, chúng tôi không tiếc công sức và sức khỏe của mình.
Lâu lắm rồi, có lẽ đã lâu lắm rồi, Dương Minh Châu không có một không khí sôi nổi hào hứng như vậy. Trẻ em đến đã đành, phụ huynh cũng đến, tôi còn thấy cả một ông cụ hàm răng không còn cái nào vẫn cười móm mém khi thấy các các em vui chơi. Một cô phụ huynh trong lúc thấy tôi kéo không nổi sợi dây căng bạt đã đến giúp tôi, suýt chút nữa cô đã bị sợi dây kéo đi.
Tất cả đến và đi nhanh quá (nhanh như Trư Bát Giới ăn nhân sâm ngàn năm vậy), nhanh đến nỗi tôi không kịp nhấm nháp và thưởng thức. Bây giờ đây, khi xem lại các hình ảnh của ngày hôm ấy tôi lại ước rằng mình chưa từng gọi điện thoại cho Thuật, chưa từng mời các bạn về đây tham gia, bởi như vậy tôi nghĩ sẽ tốt hơn. Ít ra là tốt hơn cho tôi và các em nhỏ ở đây. Bởi bây giờ trong tôi là một cảm giác khó tả, nó là mớ lẫn lộn của nhiều cảm xúc, nó cứ quẩn quanh cồn cào lấy tôi, chiếm của tôi một số thời gian đáng kể. Tôi cảm thấy rất khó chịu, tôi khó chịu không hiểu vì sao tôi khó chịu. Còn các em thiếu nhi cứ liên tục hỏi bao giờ các anh chị ấy về nữa, trung thu năm sau các anh chị có về nữa không? ...
 
Tôi biết các em ở đây sẽ mãi mãi không bao giờ quên một mùa trung thu sôi động vừa qua. Như vậy tôi đã thành công một phần, khi biết rằng trong ký ức tuổi thơ của một số em đã có hình ảnh chị Hằng, chú Cuội, đã có những trò chơi ném còn, đá bánh, kéo co dưới mưa... điều đó đáng giá vạn lần so với mọi thứ.
 
Thuật, có hạnh phúc nào mà trọn vẹn phải không? Tuy là vui nhưng không thể không có 1 chút buồn và chị nghĩ là chị biết em buồn điều gì. Thật sự điều đó làm chị thấy ray rứt rất nhiều. Và chị cũng mong em và các bạn hiểu và thông cảm cho chị.
Cuối cùng, một lần nữa cám ơn Thuật và tất cả mọi người đã đem đến cho trẻ em Dương Minh Châu một mùa trung thu sôi động và nhiều ý nghĩa. Tôi mắc nợ các bạn. Người ta thường đến với nhau vì nợ... vì duyên phải không? Hy vọng nợ của chúng ta ngày càng nhiều (ngoài nợ tiền).
Chị Phùng Thị Mỹ Hạnh
Nguồn: Diễn đàn NHG 

Tags: người trong cuộc