Cánh hạc sưởi ấm đêm cuối năm

TTO - Chú chép vàng trong bịch nilon xòe vây nghếch đầu đớp bọt, giương mắt hỏi gì nào? Nhớ kể với Ngọc Hoàng rằng giữa thành phố phồn hoa, vẫn nhiều lắm những cuộc đời lầm lụi. Nhưng sáng nay bình minh thành phố như rạng hồng hơn gấp bội, bởi niềm vui trên khuôn mặt nhiều người, bởi sáng trong hơn vào niềm tin đời còn tươi những tấm lòng...

Đã qua giờ Tý của ngày hai mươi ba tháng chạp. Đêm đã vào sâu... Thành phố phương Nam những ngày giáp Tết trời trở lạnh. Có phải để cho những nụ hoa mai tích tụ thêm sắc vàng mà mấy hôm nay về đêm gió lạnh se sắt, sương buông dày. Thành phố không ngủ của những vũ trường, nhà hàng, quán nhậu sáng đèn suốt đêm. Một góc Tao Đàn cũng sáng với bộn bề những thùng mì gói, la liệt áo lạnh, rồi bánh kẹo, dầu gió... thấp thoáng xấp phong bao đỏ. Những gương mặt trẻ vui tươi dù cũng đã thoáng mệt mỏi hối hả chuẩn bị. Những con hạc lại sắp sửa lên đường trong ca mới của chương trình tặng quà Tết cho người cơ nhỡ.

Ba sau ban ve soBà Sáu bán vé số bên Cầu Ông Lãnh. Lâu lâu lại có người ghé thăm và mang cho bà chút bánh trái. Nhờ tình người mà bà Sáu cảm thấy bớt rét hơn. - Ảnh: Thế Anh

Tôi tham gia chương trình này rất ngẫu hứng. Cô bé hàng xóm khẩn khoản rủ vì kế hoạch đột xuất, thành phần chính của CLB là các bạn sinh viên đã về nghỉ Tết nơi xa. Cẩn thận hỏi: "Sao lại đi vào lúc nửa đêm?" Vì những ai ngủ ngoài đường lúc nửa đêm mới chắc chắn là người cơ nhỡ. Ừa phải rồi, năm hết Tết đến, ai cũng đã tìm về cái tổ. Nếu đến giờ vẫn vùi mình trong giá rét tha hương, thì ắt hẳn là chẳng còn nơi nào để mà gửi gắm tấm thân...

Nhanh nhẹn dứt khoát nhưng không thiếu hóm hỉnh vui tươi, các bạn thủ lĩnh phân chia nhóm, địa bàn, lượng quà và dặn dò kỹ lưỡng. Tôi đã được thông báo mặc ấm, gọn gàng giản dị, mang giấy tờ tùy thân và không đi guốc dép cao... Và tất cả lên đường!

Tôi đi cùng xe với Thịnh, học Nông Lâm, nhà ở Đồng Nai. Gầy cao lêu nghêu, mũ sụp xuống che hết mặt. Hỏi bạn đã đi nhiều lần thế này chưa? Năm lần rồi. Cứ yên tâm, biết ngay thôi mà.

Dừng lại bên đường CMTT khi trên thềm một siêu thị có một khối đen hình người nằm. "Bạn làm đi cho biết!". Phần quà giản dị thôi: áo lạnh, mấy gói mì, hộp bánh kẹo, lọ dầu gió và bao lì xì cẩn thận nhét trong túi áo. Tôi tiến đến. Hai cây nạng gỗ chắp nối đặt sát trong tường, chẳng biết là đàn ông hay đàn bà trong cái khối lùng bùng kín mít bao bố. Tôi gọi khẽ: "Bác ơi". Ngọc Anh đưa ngón tay lên: Đừng làm họ thức dậy, đêm còn dài và ngày mai họ còn vất vả cuộc mưu sinh!

Đường 3-2 rộng rãi và ban ngày sầm uất, ban đêm dường như rộng dài hơn. Khuất ánh đèn bởi hàng cây là những đôi chân co lên ngực, bản năng sinh tồn để giữ hơi ấm cho trái tim. Cũng là những trái tim đập bình thường như bao người khác, nhưng sao nghe như những vỏ lon bia trong bao ve chai họ gối đầu cũng như nhọc nhằn đập phụ theo. Nhẹ nhàng đắp thêm tấm áo lạnh lên vai họ, cô bé biệt danh "Áo trắng" lặng lẽ thở dài.

Anh thợ cơ khí đôi tay sạm đen, cẩn thận lùa gói quà xuống sàn chiếc xích lô, nghẹn hơi thở nặng nề của người đang nằm trên, nói rằng tóc bác ấy đã pha màu.

Sang là em thủ lĩnh nhóm, đang học phổ thông. Cậu bé rất nhanh sắp từng món cho mỗi gói quà. Đôi mắt tinh nhìn thấy hai đứa trẻ ôm nhau ở góc bùng binh, hộp đánh giày ôm gọn hơn trước ngực. Cậu rút túi ngực mình bỏ thêm vào phong bao...

Giữa đường phân luồng Phú Lâm tươi mởn cây hoa, cô gái làm nghề tiểu thương phát hiện ra một cái lều bên cột điện. Vội chạy sang với bọc quà ôm trước ngực, cô nói rằng đấy là một gia đình. Dường như để vợ con nằm xuống xong, chồng lấy thùng bìa các tông đậy vợ con lại. Lấy thêm áo lạnh đi, nhỏ thôi vì thấy cuối lều là hai đôi dép nhỏ cũ mòn...

Mải miết đi trong lạnh giá, sương rơi, chẳng ai nói gì nhiều ngoài những câu ngắn gọn. Dọc kênh Nhiêu Lộc, bên kia nhà cao tầng soi bóng, trong bóng tối bờ này xót khuôn mặt người già áp má xuống thềm, muỗi như vã bên trên...

Gần sáng rồi, người ta đã dậy để đi. Bình thủy các bạn xách theo là nước sôi vừa nấu. Rót ly sữa đậu nành nóng sực, nêm nước sôi vào cho ly mì ấm bụng mỗi người trước lúc cất bước mưu sinh. Còn quân mình, Thịnh vừa nhai xong một gói mì "Gấu đỏ", em đi liền hai ca và lúc tối chẳng ăn gì...

Tranh thủ hỏi han trong lúc chờ mì chín vì đã có lưu ý tìm thông tin của họ, ghi lại để có thể nhờ các tổ chức, địa phương nhằm giúp đỡ phần nào, sao cho họ có thể làm ăn ổn định. Nguyện ước nhiều phải có nhiều người góp sức chung lưng.

...Vội chia tay khi trời tảng sáng, thành phố đang vào nhịp sống hối hả, bận rộn cuối năm. Rẽ qua chợ mua con cá chép vàng và cây vạn thọ ướt đẫm sương đêm. Ai cũng nhớ ông Táo nhà mình cần phải cúng.

 

ImageView.aspx1

 2g sáng ngày 18-1, trong cái lạnh cuối năm của Sài Gòn, hơn 30 bạn trẻ với tinh thần thiện nguyện đã gom góp yêu thương gửi đến những người lang thang, vô gia cư ngủ lây lất ở vỉa hè, chân cầu, chợ... món quà ý nghĩa cuối năm. Quà là bánh kẹo, sữa đậu nành nóng, mì ăn liền, dầu gió, áo lạnh và một bao lì xì từ 10.000 - 15.000 đồng (ảnh).

"Cánh hạc đêm" là tên chương trình được nhóm Ngàn hạc giấy thực hiện vào mỗi tháng một lần dành cho những người vô gia cư tại TP.HCM. Chương trình này là ý tưởng của bạn Biện Chương Dương, thành viên của nhóm.

ĐÌNH LONG

 

 

Chú chép vàng trong bịch nilon xòe vây nghếch đầu đớp bọt, giương mắt hỏi gì nào? Nhớ kể với Ngọc Hoàng rằng giữa thành phố phồn hoa, vẫn nhiều lắm những cuộc đời lầm lụi. Nhưng sáng nay bình minh thành phố như rạng hồng hơn gấp bội, bởi niềm vui trên khuôn mặt nhiều người, bởi sáng trong hơn vào niềm tin đời còn tươi những tấm lòng...

TRANG THU

(Theo Tuổi Trẻ Online)

Tags: người trong cuộc, báo chí