Viết cho mùa góp nắng

Mùa xuân chỉ thực sự đến khi vào cuối năm cuộc sống thêm hương vị của những cái mới. Cái mới ấy dù trải qua hàng nghìn năm lịch sử,vẫn nồng ấm một thứ tình ủ kỹ và mỗi năm lại đem ra chia sẻ cho nhau dù buồn vui, dù khó khăn, bần hàn hay đã trọn vẹn no đủ và hạnh phúc. Đó có thể mới được coi là xuân khi tất cả lòng người hướng thiện và cùng trao đi niềm vui...
 
"Góp nắng xuân" ??? Bạn sẽ hỏi Quang tại sao lại góp nắng vào mùa xuân khi Nắng mùa này luôn vàng rực và ấm. Đó cũng là cái băn khoăn khi lần đầu tiên Quang nghe đền cụm từ này . Quả mới thật !! Hương vị của "Góp nắng xuân" lạ lắm bạn ạ ! Quang may mắn khi đã cùng sống cùng vui cùng trải nghiệm với những ngày góp nắng . Đã từng đi nhiều nhưng quả thật có sống cùng với những cánh hạc mới thấy mình nhỏ nhoi và chẳng là gì cả. Đặt chân tới Ea Rớt là đặt chân tới một lớp học giữa đời. Nơi đó tình người là mối dây liên kết tất cả , thứ tình ủ kĩ trong mỗi tâm hồn được sẻ chia. Không gian núi đồi sáng bừng lên bởi những mẹ những chị, những anh, những cô bé, cậu bé .... người dân tộc đón chúng tôi bằng thứ tình thẳng, nụ cười trong. Quang như đi trong ngày hội xuân mà lần đầu được tham dự. Nắng xuân ấm dần !!! Ai đó nghĩ rằng mình đang cho đi ,nhưng không chúng tôi đang nhận lại. Nhận một thứ tình mới, "tình nắng". Những ánh mắt sáng và nụ cười trong ấy luôn theo và đậu lại nơi trái tim tôi. Q thấy mình lớn hơn trong tâm tưởng. Là một giáo viên , Q đã tiếp nhận và truyền đạt nhiều lắm những bài học về tình người nhưng có lẽ bài học lớn qua những ngày góp nắng là giá trị. Không sách vở, không kiến thức khô khan, không luận ngữ giáo điều chỉ giản đơn và bình dị là nụ cười , nụ cười của lòng người hướng thiện. Thầy trở thành trò và cứ thế cố gắng , cố gắng đón lấy từng khối từng khối bài học giản đơn ấy. Nắng ơi !! Ấm lắm tâm hồn người!
 
Đêm xuân !! Đêm xuân với người thành phố là vui chơi là ...... quá nhiều thứ Quang ko muốn kể nhưng hẳn ai cũng biết. Nhưng ở nơi đó, giữa thênh thang đại ngàn có những tâm hồn dựa lưng nhau bên đống lửa. Quang và các bạn đã hát ,đã cùng đón nhận bữa ăn được đãi bằng tấm lòng người . Nhưng đó vẫn chưa là đỉnh điểm....Khuya dần ...cũng là lúc nắng xuân bật hơi ấm. Cái lạnh như dao cắt đi từng lát nhỏ sức chịu đựng của mỗi thành viên đã kéo chúng tôi xích lại gần nhau bên đống lửa một lần nữa. Quang như thấm hơn ý nghĩa của "Góp nắng xuân" À! thì ra người anh em Quang gọi là đồng bào 365 ngày đều lạnh như thế ! Ngồi bên nhau chia nhau chút hơi ấm còn lại mới thấy quý giá làm sao. Lạnh ắt đói. Lại thêm một trải nghiệm để hiểu.Anh em ta cũng đói khi lạnh. Và thế là cao lương mĩ vị được bày ra . Bạn ơi !! Bạn nghĩ đó là gì ! Mì gói , bánh mì cũ được nướng lại, sữa gói được hâm nóng bên đóm than hồng. Tất cả là thế cùng với nụ cười ấm giữa trời sương chúng tôi đã cùng nhau dự tiệc .Cái cảnh cả nhóm xì xụp chia nhau từng ngụm sữa nóng, xẻ cho nhau chút mì và miếng bánh ấm lan cả ngọn đồi.Trong cái khoảnh khắc ấy ,cây cỏ cùng con người có thể vì một mùa xuân mà sẵn sàng đi qua ba mùa mưa, gió, nắng và nở hoa trong lòng nhau trọn vẹn những niềm vui . Lạnh không còn - nắng lòng trở nên xuân.
 
Trao đi là nhận lại!!! " Góp nắng xuân" là nơi trao- nhận nụ cười . Từng giọt từng giọt nắng đươc những cánh hạc chắt chiu trân trọng góp nhặt kết thành hương thành vị làm ấm hơn những vùng trời sương giá. Ấm lòng người và ấm cả lòng ta !!!
 
DSC 7422Góp nắng xuân 2013 . Ảnh: Alina
Phạm Xuân Quang
(Nguồn: Facebook)

Tags: người trong cuộc, góp nắng xuân