Nhật ký Góp nắng xuân 2014

Tròn một năm tớ đến cùng đàn hạc, mùa bay thứ 2 rồi đấy :) , Cư Rang - Daklak. Cảm giác ấy vẫn không thay đổi, mà có phần nhiều hơn thì phải. Niềm vui, nụ cười tất cả giờ là kỷ niệm. Uhm..., nói sao đây nhỉ? Là ấm áp, là hạnh phúc đang sưởi ấm trái tim này. Cảm xúc còn nóng hổi nên thổi liền lên phím chữ để lưu lại những kỷ niệm đẹp, không muốn quên.
 
- Mới lên xe mà cái Xì căng đan ở trển rơi trúng đầu mình từ mùa trăng 2013 đc nhắc lại, nhờ phúc con Rùa, làm cả 2 ngày, ai gặp cũng đem ra nói, hic, ngại muốn chết lun ( KA cũng biết xí hổ nha mọi người ). Một mình ta ko thể chống lại cả 1 rừng miệng lưỡi thế gian, nên phải về luyện mặt dày lên mới đc. Thấy mình nhỏ con nên bắt nạt hoài à... KA hok thích làm người nổi tiếng đâu, cho chìm xuống đi nha.
 
- Cảm giác đi xe công nông vui hơn đi thú nhún, nhất là lúc qua cầu, người khom, người nhảy xuống xe nếu ko muốn bị mất tiêu cái đầu, hơi tiếc vì hok được lội suối như xe kia, nhưng hok sao hết, đã được chạm tay vào dòng suối là đc ùi, suối nào cũng là suối, thác chảy xuống đất rồi cũng là suối luôn.
 
- Xe đạp, thích nhất xe đạp, lâu rồi ko đạp xe, cũng ko có cơ hội để được ai chở bằng xe đạp. Vậy mà lên Cư Rang lại đc chở bằng xe đạp đi ngắm cảnh á, thích dã man, mặc dù rất là sợ hư cái xe của mấy nhóc nhưng vẫn leo lên ngồi, trong lòng thì lo nơm nớp, hì hì, cảm ơn trai đẹp - nhà giàu có xe đạp riêng đã chở KA (tội ghê) cùng với JetMin và bé Phương Su đã cùng mượn việc công đi mần việc tư chiều hôm ấy.
 
- Lần đầu vô ruộng bắp. Muốn mua khoai lang để tối nướng mà không có, thế nên được cử đi mua bắp, ruộng bắp đầy ra đó mà ko phải mùa, nên trái nhỏ xíu, ko ai bán, có người cho. Thế là Lý Thông & KA leo vô, bẻ đc 12 trái. Và đã được 1 hội đồng xử đẹp 1 cách kín đáo. À mà trước khi đi bẻ bắp, bợn Lý Thông đi ra, KA chạy theo sau, tưởng là đi bẻ bắp, thấy cậu ta vòng ra sau bếp, thấy lạ lạ nghĩ - đây đâu có trồng bắp ta??? Lý Thông quay lại hỏi - Đi đâu vậy? Hông phải đi kiếm bắp hả? Đi vệ sinh , á á . Chạy vô bếp méc chị Thảo, Lý Thông đi cái chỗ hồi sáng em canh cho chị đi á, mà hok nói e làm e đi theo, mém nữa là có chuyện ùi. Chị Dương Thảo: "Để chị xử nó cho". Có lẽ chị Thảo đã xử bằng cách mò ra số bắp mà Lý Thông đã giấu và nướng chúng nó lên .
 
- Thời gian dành cho buổi chiếu phim ngoài trời bắt đầu, có 1 vài sự cố nên phim không có tiếng, nhưng nó không ảnh hưởng gì cả. Chiếu Tom & Jerry á. Con nít, người lớn đứng quây lại cùng nhau thành vòng cung. Những tiếng cười giòn tan vang lên. Chỉ cần được thấy cảnh đó thôi là đủ ấm lòng giữa cái lạnh của đêm tây nguyên rồi. Mọi người tranh thủ phát sữa nóng và bắp rang cho trẻ con vừa ăn vừa xem. Mùi sữa thơm hấp dẫn lắm, sợ cầm lòng hông đặng nên mình tránh xa cái nồi sữa một chút.
 
- Màn đêm bao trùm cả không gian, bầu trời như được trải thảm bởi các vì sao rực sáng, ở 1 nơi giữa rừng núi, mặt đất và bầu trời gần nhau như thế, cảm giác như được tan vào khoảng không đó. Có mấy cơ hội để tận hưởng tất cả những điều này đây, hạnh phúc thì ko nói được bằng lời đâu.
 
- Ngồi bên đống lửa bập bùng, người hát ca còn chúng ta chơi Pikachu, KA và Sương là tuyển thủ chính, Lý Thông với Mun Mun là dự bị, chơi thua là thay phiên nhau bỏ đi ngủ. Giờ mỗi lần nhìn thấy cái Vaseline Lip Therapy là nhớ tới Lý Thông hà, diễn cảnh quảng cáo son dưỡng môi rất chi là chuyên nghiệp.
 
- Đêm đó đã không ngủ, vì sự cố "người đàn ông của năm", nhờ cái không ngủ đó mà lê lết từ đống lửa này sang đống lửa khác, vì tỉnh nên nghe, nhìn, được bao nhiêu là chuyện hay ho mặc dù hok có cố ý.
 
- Và xin chân thành cảm ơn khách sạn Dương THảo (cùng 2 vị gia chủ: chị Ly và em Thuận) đã tài trợ cho giấc ngủ của buổi sớm ngày 20/1 nhìu nhìu.
 
- Còn nhiều điều nữa nhưng ko thể kể hết được, 2 ngày qua chỉ toàn là niềm vui thôi, cười cũng nhiều hơn n lần ngày thường rồi, chỉ có khóc trong bếp do khói thui. Năm nay ko có nhiều cơ hội đưa cái mặt ra ngoài sân trong thời gian các bé ăn chơi; chỉ toàn xắt, cắt và chiên thôi, nhưng nhìn thấy ai cũng vui hết.
 
- Mùa bay năm nay của KA bắt đầu sớm từ hoạt động gây quỹ, nên thời gian trải qua cùng mọi người cũng nhiều hơn, kỷ niệm cũng nhiều hơn, từ buổi bán đắt hàng đầu tiên, đến buổi bán ế lãng mạn, ... Những lần Huba và KA hẹn hò tại làng SOS trao đổi hàng và tiền, giống như đang buôn lậu vậy đó, người quần cụt, người trùm kín mít, bọc đen xe này qua xe khác, tiền cột cọc cọc lẻ. Những tin nhắn chia sẻ, những lời hỏi thăm từ mọi người, từ BTC trong quá trình làm việc cùng nhau làm KA thật sự rất vui và ấm áp. ( Hôm nào đi bán là: tình hình sao rồi? bán đc hok? ăn chưa? ăn gì? dọn chưa? về đến nhà chưa? Ngủ ngon :)
 
Gửi lời cảm ơn đặc biệt đến Huba, Mun, Uma, Lý Thông, DT Sương, Lynk những người đã bên cạnh KA nhiều nhất trong thời gian qua. Chị Dương Thảo, chị Kim Mây đã vất vả trong bếp và lo lắng nhiều cho mọi người. Cùng những anh chị, bạn, em thầm lặng khác.
 
Cảm ơn vì tất cả đã đi và trở về an toàn cùng nhau.
 
GNX2014Góp nắng xuân 2014 . Ảnh : Alina
 
 
Kiều Anh
 
(Nguồn : Facebook)

Tags: người trong cuộc, góp nắng xuân