Những kỷ niệm mà ta sẽ nâng niu

 

Những ngày cuối năm 2011, nhìn màn hình máy tính với bác "gu gờ" gõ vài dòng chữ "tham gia xuân tình nguyện", một loạt kết quả được trả về, quá trời nhóm đang lên chương trình, lướt sơ vài giây thấy tên Ngàn Hạc Giấy nghe quen quen, à, cái tên đã thấy xuất hiện trên báo vào những năm trước. Nhưng năm đó cũng hụt đi vì không theo dõi chương trình họp của BTC. Còn bây giờ, còn chưa đến một tháng nữa thôi sẽ là năm thứ 2 mình được đón tết sớm ở Tây Nguyên, cùng anh chị em nhà Hạc rồi.

Góp Nắng Xuân – cái tên chương trình nghe hay, lạ và không sên sến. Nói thật là như vậy đó, thích thú hơn nữa là khi đọc được câu chuyện nguồn gốc của tên gọi này. Buồn buồn giở ảnh cũ ra xem. Suýt xoa sao mà nhớ, mà thích cái ngày nắng cao nguyên đầu năm quá. Quay qua quay lại vậy mà giờ cuối năm rồi, thấy những cái rục rịch của anh em chuẩn bị chương trình là bắt đầu thấy lòng nôn nao.

Trời Sài Gòn đang se lạnh, làm nhớ và thèm ơi là thèm cái mùi thịt mỡ heo mọi nướng được dân làng chiêu đãi cả đoàn. Lúc các bác làng đang mần heo, có anh bác sĩ cùng đoàn bảo dưới Sài Gòn toàn nghe thịt bẩn, phải ăn dầu thực vật, giờ phải ráng tranh thủ ăn cho đã.

Trăng tròn vằng vặc, khí trời đổ lạnh hơn, đốt lửa, dọn bàn ăn, anh em ngồi lại với nhau xen kẽ với dân làng, miếng thịt thơm lừng với ly rượu nồng ấm, cười nói rôm rả, kể chuyện, làm quen ... chắc chẳng ai còn nhớ đến cái khó đường đi khi vận chuyển đồ vào làng, cái nắng cao nguyên cháy đen da và sự nhao nhao của tụi trẻ con khi chơi trò chơi với chúng.

Một bác ngồi sát mình rót rượu vừa mời vừa nói "mấy đứa chịu khó từ Sài Gòn lên đây, chúng tôi quý lắm." Chỉ nhớ đến đây thôi là tự dưng thấy vui vui sao đó, và mặc kệ luôn khi có người bạn thẳng thừng nói mình rằng "Bạn chưa lo được cho bản thân, cho gia đình mà đã thích lo cho xã hội, giống như đang ghi thành tích theo phong trào".

Mình đã cho đi gì nhiều đâu mà nhận lại được cả một trái tim đấy, chẳng qua chỉ là một tia nắng nhỏ xíu thôi hà, tinh thần anh em là chính, nên chẳng băn khoăn gì nhiều cả. Vì với mình, Ngàn Hạc Giấy và việc đi với họ cũng là một trải nghiệm, là một lớp học giữa trường đời rộng lớn.

Sự hưng phấn ấm cúng tăng lên khi có thêm tiếng hát thi nhau giữa nhà hạc với người làng. Mấy bạn trẻ, mấy chú có tuổi căng tràn sức sống luôn. Oạch, mình còn nhớ rõ nha là có một anh làng say khướt vỗ vai mình chan chát rồi hỏi:

- Năm nay nhiêu tuổi rồi, có chồng con chưa?

- 23 tuổi rồi anh, chưa người yêu.

- Chết chưa, ở đây vậy là ế rồi nha, chúc tụi bây về Sài Gòn có người yêu.

Mình ngồi cười hô hố. Không khí lúc ấy thật vui quá, mọi thứ diễn ra thật an bình, không điện đóm, không internet, không facebook, không sóng điện thoại.

P/S: Hông biết năm nay có truyền thuyết hấp dẫn nào như năm ngoái không BTC ha.

 

-MA

Nguồn: Ngàn Hạc Giấy

Tags: người trong cuộc