Tình thương ở lại với đời

Tôi muốn kể về một người, một người mà tận thâm tâm những ai gắn bó với CLB Tình nguyện Ngàn Hạc Giấy (NHG) đều kính phục. Và riêng tôi, mỗi lần Người gọi: Con gái tui đây! Khiến tôi rất tự hào. Đó là một người bạn lớn, một người Bố mà tôi đã có duyên may mắn gặp được.
 
************
Nếu ai đã từng gắn bó với NHG 3 năm về trước, hẳn sẽ nhớ hình ảnh một người bác vui tính, tóc bạc trắng nhưng dáng người vẫn mạnh khỏe. Người đàn ông đó đã cùng chúng tôi trải qua 2 mùa Góp Nắng Xuân trên cao nguyên nắng nóng, mồ hôi đầy người nhưng miệng vẫn cười tươi.
 
Người đàn ông đó còn cùng chúng tôi đến vùng huyện nghèo xa xôi của tỉnh Long An, giáp biên giới Campuchia, có khi về tận miệt Cà Mau, để thăm và trao quà cho những em nhỏ có hoàn cảnh khó khăn mà vẫn hiếu học. Người đàn ông đó có tấm lòng nhân ái sâu rộng, không những cùng chung sức lên cao nguyên xa xôi với NHG mà còn nhiệt tình trong việc vận động quyên góp, ủng hộ rất nhiều tâm huyết.
 
Tôi nhớ như in những buổi chuyện trò với Người, những lời dặn dò, những câu chuyện vui về đời về người mà Người góp nhặt trên những chặng đường đi.
BoVienBố Viên và Du Dương
 
Và theo thời gian, theo những câu chuyện và những chuyến đi. Tôi gọi Người là Bố Viên và Người coi tôi như con gái. Thỉnh thoảng Bố Viên gọi cho tôi hỏi về tình hình quyên góp, Bố thấy chúng tôi cần gì thì Bố tìm cách vận động giúp. Có lần Bố nói với tôi:
 
"Bố thương tụi con vì tụi con chịu khó làm, và chịu khó đi đến tận nơi cần giúp đỡ. Bố thấy cách tụi con làm và cách tụi con tổ chức, minh bạch tài chính. Đó là điều khiến Bố yên tâm vận động cho tụi con."
 
Bố không thích quyên góp ở những nơi mà mình chỉ đưa tiền mà Bố không biết được có sử dụng hết không và đúng mục đích hay không..."
 
Rồi Bố Viên kể về những chuyến đi của Bố, về cuộc đời, về những điều Bố thấy và không hài lòng... Về những cơ duyên Bố tham gia cùng chúng tôi và quyết định ở lại đồng hành trong suốt những chương trình tiếp đó.
 
Nhớ lần đi cùng Bố trong chuyến tình nguyện về Cà Mau, tôi đã vô cùng ngạc nhiên về Người. Ai có thể tưởng tượng người đàn ông tóc bạc này đã hơn 70 tuổi rồi mà vẫn đeo ba lô, vác theo laptop, máy chụp hình chuyên nghiệp cùng những thứ lỉnh kỉnh dành cho người mê chụp ảnh mà vẫn đi bộ một cách bình thường. Tôi, tuổi trẻ nghĩ mình đầy sức khỏe nên hăng hái xung phong đến ghì vai Bố:
 
"Bố, bố đưa con mang cho!"
 
Bố nhìn tôi bật cười: "Con chắc con mang được không?"
 
"Được chứ bố. Con khỏe mà!" 
 
Nhận balo từ vai bố, thiếu điều tôi muốn làm rơi cả balo! Rồi Bố xốc lại balo từ vai tôi, vừa cười vừa nói: "Bố mang như vầy quen rồi con gái, không sao đâu. Bố thử con thôi!" Tôi méo mặt, và khâm phục. Sao mà Bố khỏe quá!
 
Rồi chuyến đi thứ 2, thứ 3. Cứ mỗi lần xong một chương trình là Bố lại dặn. Lần sau tổ chức nhớ nhắn sớm cho Bố biết nhé, để Bố giúp được gì thì giúp. Có khi, lâu không thấy hoạt động gì, Bố lại hỏi thăm....
 
Tôi nhớ cách Bố cười sảng khoái khi kể một câu chuyện vui, hay khi Bố trầm ngâm kể về những câu chuyện buồn, mất mát, khi mắt người nhòe đi...
Nếu NHG là nơi tôi gặp gỡ những người bạn cùng chí hướng, những người trẻ nhiệt tình và có năng lực; thì NHG cũng cho tôi có cơ hội gặp gỡ với những người bạn lớn, những người mà kinh nghiệm sống luôn là bài học quí giá cho thế hệ chúng tôi.
 
Một người đàn ông mê chụp ảnh từ năm 16 tuổi, qua thăng trầm của cuộc đời, của công việc kinh doanh từ những năm đầu đổi mới, giờ đây con cái Bố đều đã thành đạt. Bố rất tự hào về điều đó. Và Bố tham gia công tác xã hội vì cái tâm còn lại với đời.
 
Tôi thương Bố. Trong suốt những chuyến đi dài, Bố không nề hà đường xá xa xôi, khó khăn. Vẫn ăn cùng chúng tôi những buổi cơm tình nguyện vương mồ hôi và cát, vẫn chịu cùng chúng tôi những đêm ngủ không mền không mùng với muỗi bay vờn quanh...
 
Đi rồi, Bố lại hỏi thăm để đi tiếp. Nhiệt tình hưởng ứng, nhiệt tình vận động giúp đỡ cho chương trình chúng tôi. Với Bố, đồng tiền bỏ ra phải được dùng đúng nghĩa và Bố đã đặt niềm tin nơi chúng tôi. Ngay cả khi biết mình đang bệnh, nhưng khi hỏi thăm và nghe có chương trình ở Cần Giờ , Bố vẫn lên đường cùng NHG....
 
Nếu còn gì đó chưa kể thì có lẽ tôi chỉ kể điều mọi người vẫn biết nhưng không thừa khi nhắc lại: Bố không chỉ là nhà Hảo tâm lớn của NHG, mà còn là người bạn đồng hành nhiệt tình và đáng kính của chúng tôi. Là tấm gương về lòng nhân ái và chính trực – một người bạn lớn, người Bố thân yêu mà tôi luôn tự hào khoe với các bạn.
Tôi còn nhớ như in câu Bố nói: "Bố đợi con gái Bố về để còn tham dự đám cưới con gái Bố chứ!" – Con về rồi, nhưng Bố đã không còn...
........
Tình thương, lòng nhân ái của Bố sẽ còn ở lại với đời, với chúng con.
.........
28.12.2012
Tác giả : Du Dương

Tags: người trong cuộc