Trăng sáng niềm tin 2010

Thường thì sau khi đi chương trình về tôi sẽ linh tinh nhiều lắm, thế nhưng lần này cảm xúc của tôi chỉ mãi quanh quẩn nơi những ánh mắt trẻ thơ ở vùng đất lạ.
 
Không nằm trong ban tổ chức nhưng tôi đủ hiểu thế nào là nỗi vất vả của những người đứng mũi đứng đầu: công việc, trách nhiệm và muôn thứ không tên cứ quấn lấy đến nghẹt thở. Để rồi khi chuyến xe dừng lại, họ mang về nhà cả những nỗi lo toan, những suy nghĩ đeo đuổi tận sáng và lằng nhằng cả một khoảng thời gian sau đó....
 
Đây là lần đầu tôi đi xa, xa lắm, về một miền đất khác, nơi đồng ruộng bát ngát đến hiu quạnh, nơi mà cái nghèo, cái đói đã in hằn lên gương mặt trẻ nhỏ, bộc lộ qua bàn tay em khô ráp và đôi chân trần nức nẻ dưới trời nắng to... Duy chỉ có đôi mắt của các em là long lanh sáng, chờ đợi, hy vọng một điều gì đó từ những anh chị mang màu áo xanh thị thành.
 
Trời không thương, đêm trăng dành cho em chẳng trọn vẹn, em có buồn không? Em có hụt hẫng không? Sao lòng tôi còn hoài day dứt nhớ lúc cầm tay em.
 
Tôi biết có nhiều em không hiểu chúng tôi nói gì, nhưng cái vẫy tay chờ đợi, nụ cười bẽn lẽn không giấu được nỗi hân hoan khi trao em những món quà khiến tôi dường như quên hết tất cả. Tôi quên cả chặng đường dài gió thổi lạnh buốt chuyến đi. Tôi quên cả trời đang nắng chói mặc dù chẳng hề có bóng mát trên đầu. Tôi quên cả mệt mỏi, quên cả những giọt mồ hôi đổ đâu đó bên đường. Tôi quên mất mình mặc chiếc áo với đủ thứ mùi (màu) và đôi dép dường như muốn phản chủ... Ừ, tôi quên hết, và tôi chỉ còn nhớ ánh mắt nụ cười em dành cho tôi.
 
Nhà xa, trường học lại chẳng gần, đi lại khó khăn, phương tiện di chuyển thiếu thốn... thế nhưng chúng tôi lại là người để các em phải chờ. Chờ trong bồn chồn, chờ trong lo lắng, chờ trong khắc khoải, đó là tôi chỉ đoán thế từ tâm trạng của mình neo chạy theo tiếng ghe máy suốt dọc kênh, nghe nước vỗ mà lòng tôi man mác... Các em không níu tay tôi lại, chỉ biết là khi về đến nhà, tôi đã bỏ quên nhiều thương nhớ nơi vùng đất ấy.....
Đâu đó trên thế giới này, trăm phương nghìn lối đưa đẩy, lối nào đưa tôi trở về nơi tôi đã trót nặng lòng, tôi không cần ông trăng hay chị Hằng nữa, tự tôi sẽ quay về nơi tôi nhớ, tôi thương....
TSNT20103
TSNT2010TSNT20101TSNT20102
 
 
 
- Mưa

Tags: trăng sáng niềm tin, người trong cuộc