Một vé đi tuổi thơ

 
" Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ" Một tuổi thơ hồn nhiên lung linh đầy màu sắc...... và nhiều lắm những ngô nghê trong sáng nơi tâm hồn. Cứ xin và ngỡ là khó! Nhưng ... Tôi đã được gặp lại mình trong cái khoảnh khắc lung linh đầy ánh nến. An Giang ơi !!! Bạn có biết ?? Bạn đang giữ dùm tôi và cho cả những người bạn của tôi nữa cái chất thật nhất của một con người; ánh mắt , nụ cười được nhân dần , nhân dần trong cái không gian tĩnh mịt của đêm nơi miền quê sông nước! Mọi lo toan vụi vặt những chai sần của cuộc sống như tan chảy trong cái không gian ấy. Nắm tay, chạy nhảy , rước đèn hay kể cả những hành động kì quặc nhất mà chúng ta chưa chắc đã dám làm khi thường nhật nhưng để có được nụ cười cho tất cả thì nó không còn là rào cản. Mọi tâm hồn lúc này đều là trẻ thơ. Một trẻ thơ hồn nhiên trong sáng... Và ở đó có bạn, có tôi .... Chúng ta không cần xin vé mà tất cả đã cùng nắm tay nhau cho yêu thương bay xa và tuổi thơ đã ùa về như một phần thưởng tất yếu mà cuộc sống đã cho chúng ta nhận lại !
 
Một mùa trăng lại về trong cái rộn ràng của nhịp thời gian! Giữ lại và về đi nhé tuổi thơ ơi!
 
" Trung thu đốt đèn lên cho sáng cho bao tâm hồn rộn vui !"
 
Anh Quang bong
 
 
Phạm Xuân Quang

Tags: trăng sáng niềm tin, người trong cuộc