Một mùa trăng yêu thương không bao giờ quên

1Cuối cùng cũng trở về nhà sau một chuyến đi khó quên: những nụ cười hạnh phúc, những giọt nước mắt của tình bạn, những giọt mồ hôi chảy dài... Có đi mới thấm hết được cái ý nghĩa của cái gọi là tình nguyện, cái gọi là tình bạn chân thành.
 
Nãy giờ viết rồi lại xóa, xóa rồi lại viết, vì nó chẳng biết phải bắt đầu từ đâu và kết thúc như thế nào. Cảm xúc, kỉ niệm, khoảnh khắc nó cứ ùa tới, chẳng thể nào ngăn được. Giờ ngồi đây viết những dòng này, vậy mà nước mắt nó vẫn rơi y như cái đêm mưa gió hôm qua.
 
Vừa đến nơi, chưa kịp khuân hết đồ xuống thì đã nhìn thấy xuất hiện những bóng dáng bé xíu, những đôi mắt sáng rỡ chờ đợi từ các bé. Mọi người ăn vội miếng cơm, mồ hôi vẫn còn chưa kịp khô lại tiếp tục hì hục chuyển quà đi đến các xã, cái nắng trưa chói chang dường như ko cản được sự nhiệt huyết trong mỗi người. Nó được nằm trong nhóm "ở nhà" để cùng các bạn chuẩn bị những việc còn lại: nào là lồng đèn, bánh kẹo, tập vở tặng cho các em, nào là gian hàng trò chơi, nào là sân khấu... Nó và các bạn còn được vinh dự qua "tiếp sức" cùng các đoàn bác sĩ đang khám chữa bệnh cho các em: gặp nó mà nghe đi khám bệnh thì chắc là trốn mất tiêu luôn rồi, vậy mà các em ở đây đều đến rất đông, ngoan ngoan xếp hàng từng em một vào khám... mà còn trình bày cho bác sĩ biết là đang bị bịnh gì luôn nha... khâm phục ghê lun! Khám xong lại còn được 1 bịch keo đem về nữa chứ... rồi các bé lại hí hửng chạy về trường để chuẩn bị cho chương trình văn nghệ...
 
Phông màn, sân khấu, âm thanh đã chuẩn bị gần xong... thấy có vài bé đến sớm nên nó đến hỏi thăm, khi nhận được câu trả lời nó như lặng đi "trưa giờ con đâu có ăn cơm, nhà con xa nên con ở đây lun tới tối mới về, con ko đói đâu, trước giờ mới có một ngày mà cô"... có những em bé xíu xiu chỉ mới 3 tuổi cũng ra chơi mà còn chơi nhiệt tình hơn các anh chị lớn luôn chứ: chạy, nhảy, múa... màn nào cũng làm hết luôn! Giờ nó mới hiểu vì sao đến từ trưa mà trong những cái giỏ xe đạp cũ kỹ, ọp ẹp của các em nào là khoai, là bắp... thì ra đó chính là bữa trưa của các em! Nói làm sao hết những tình cảm ấm nồng ấy...
 
2345
 
Trời cũng bắt đầu sụp tối, chương trình văn nghệ sắp được bắt đầu, những chiếc lồng đèn đã được thắp sáng... Vài cái bóng đèn túyp nhỏ không làm sân khấu sáng hơn được, thế nhưng ánh sáng từ những chiếc lồng đèn bé xinh càng làm cho đêm văn nghệ lung linh hơn bao giờ hết. Nhìn những đôi mắt háo hức của các em, anh chị chỉ biết thầm cầu mong "trời đừng mưa, nếu mưa thì tội nghiệp các em lắm". Lại thêm một lần được ngồi lọt thỏm giữa các em, được hòa vào không khí ấm áp ấy... Một tình iu nói với nó "hạnh phúc quá chị ơi!"... may mà tình iu đã ko bắt gặp mắt nó cũng đỏ hoe rồi đây! Chẳng nhớ hết tên các em, nhưng những gương mặt, những nụ cười ấy chắc chắn nó sẽ không bao giờ quên!
 
 6Các bạn TNV và các bé tham gia đốt lửa trại
 
 
Rồi lại đến lửa trại... phải công nhận là các em còn hăng say hơn các anh chị, nào hát, nào cười, nào chạy muốn hụt hơi... vậy mà cứ hỏi tới là "không mệt, không mệt đâu chị, vui quá trời lun". Chẳng nhớ là đã chạy bao nhiêu vòng, hát hết bao nhiêu bài, chỉ biết khi mưa bắt đầu rơi thì Chương trình mới kết thúc, các em mới chịu chạy về... Đến lúc đó thì đầu nó quay quay chẳng còn nhìn thấy gì nữa, phải nhờ tình iu dìu về trường... năm nghỉ mà muỗi cứ o o chịu không nổi lại bò dậy ra sân ngồi. Sân trường giờ đây đã vắng heo, bóng tối đã bao trùm toàn xã, chỉ le lói xa xa những ánh đèn từ các nhà dân... vậy mà tiếng hát, tiếng cười của các em dường như vẫn còn văng vẳng đâu đây!
 
Lại lục tục, mò mẫm với đèn pin để ra nhà dân xin nước để tắm... Chỉ có 1 cái giếng nước ngọt, ngày 2 lần bơm nước cho toàn xã dùng... mà lại có nhìu bạn quá... thấy thế chị em nó chạy ra tắm mưa lun lạnh nhưng mà vui ghê! Mới tắm sạch sẽ, thơm tho xong trời lại đổ mưa... mấy chị em và 2 anh "vệ sĩ" đẹp trai đì cùng... lại lò mò bấu víu nhau trên "con đường trơn ướt" trở về tổ.
 
Một đêm "mưa gió" mà chắc chắn nó sẽ không bao giờ quên: những giọt nước mắt tuôn không ngừng, những trận cười bể bụng, những gương mặt vật vờ ko ngủ được vì muỗi, vì lòng ko yên... Đêm ở nơi vùng quê hẻo lánh này, tiếng mưa, tiếng ếch nhái kêu văng vẳng làm cho lòng người càng mênh mông hơn... Đến hơn 3g cũng chui được vào một cái ổ cùng các tình iu và đánh một giấc ngon lành...
 
Sáng sớm mò mẫm dậy, mọi người được sung sướng nhận một tin "sét đánh", xe bị lún sình, ko chạy ra được... Thế là các anh đẹp trai có cơ hội được tỏa sáng, chưa kịp ăn sáng đã hì hục ra đẩy xe, hơn chục anh em, chú bác hì hục đẩy, các chị em thì ra sức cổ vũ thế nhưng... xe vẫn ko nhúc nhích. Sau khi ăn sáng xong lại đẩy tiếp, cuối cùng xe cũng ra được khỏi bãi sình, đó là nhờ công lao của... xe máy cày.
 
Tưởng rằng đã chia tay cái nơi chốn yêu thương này rùi, thế mà dường như muốn níu chân tụi nó lại, xe lại bị lún sình trên đường về... Đoàn đi lần này, số lượng nam chỉ hơn chục người, vậy mà đi mới thấy tầm quan trọng của các anh trai... Hết xắn quần, rồi đến cởi áo, những bàn tay lấm lem sình in lên xe... còn các chị em thì bẻ cây để lót cho đường đừng trơn... Thề vẫn chưa xi nhê, cả đoàn lại được lội sình gần cả cây số, nó còn được vinh dự với mọi người leo lên chiêc xe lam nhồi nhét, nóng hừng hực, mồ hôi tuôn như tắm, y như chở heo... nhưng đầy tiếng cười inh ỏi cả đoạn đường.
 
Khó khăn nào cũng qua, cuối cùng xe đã lăn bánh trở về an toàn. Chiếc xe không còn nặng và chật chội với những thùng quà, vậy mà sao nó vẫn thấy... chật vì lòng nó có quá nhìu cảm xúc, quá nhìu kỷ niệm, vẫn thấy nặng vì giờ đây nó lại nhớ nhìu hơn... những gương mặt bé thơ sáng rỡ, những đôi mắt đỏ hoe, những nụ cười giòn tan, những giọt mồ hôi mặn chát...
 
 
Có nói, có viết cũng ko thể nào kể hết được những gì nó và mọi người đã trải qua. Tình cảm nồng ấm từ người dân địa phương (đi đến đâu cũng được người dân đón tiếp), tình keo sơn gắn bó giữa các thành viên (ko chỉ là tình bạn, đối với nó còn hơn như thế, sự lo lắng từ các chú các bác như những người trong gia đình, những sự quan tâm ân cần từ các anh với những đứa em gái), những yêu thương đã được đong đầy cho một mùa trăng trọn vẹn...
 
Chương trình vẫn còn nhiều lắm những thiếu sót, thế nhưng sẽ là một mùa trăng không bao giờ quên cho tất cả những ai tham gia. Cảm ơn thật nhiều, dù rằng chỉ nói thế đối với nó vẫn là chưa đủ! Chúc cho các em nhỏ sẽ luôn vui tươi và hạnh phúc, chúc cho tất cả mọi người sẽ có nhiều hơn niềm tin, nhìu hơn nữa động lực để phấn đấu trong cuộc sống! Hẹn mọi người vào một ngày không xa, lại cùng tiếp tục những chuyến đi về miền yêu thương như thế này nữa!
 
- Heo út

Tags: trăng sáng niềm tin, người trong cuộc