Nhật ký làng Grông

 
... Về chúng tôi.
 
Xét ở một khía cạnh vật lực thì nhóm chúng tôi đặc biệt hơn các nhóm khác 1 chút. Ngoài các đồ yếu phẩm nhóm chúng tôi còn có thêm 1 cái TV và 1 đầu đĩa. Mục đích là gì thì chắc ai cũng biết, có cái TV để bà kon và các em bé relax, luyện kỹ năng nghe-nói-đọc-viết tiếng của người Kinh.
 
Về mặt nhân lực thì chúng tui cũng khá đông thành viên, trai thì cơ bắp cuồn cuộn, gái thì lanh lợi [tự khen, ko so sánh với nhóm khác nhé]. Ngoài ra có được 2 hướng dẫn viên [2 sơ] và 1 chuyên gia về chăn nuôi dê đi theo để hướng dẫn cách làm chuồng và chăm sóc dê.
 
Nhờ đó mà chúng tôi có dịp thấy đc cảm nhận đc học hỏi được chút ít về văn hóa tây nguyên. Điều mà trc kia chỉ đc biết qua sách báo, TV... Một điều nữa là cũng biết sơ sơ về cách làm chuồng và nuôi dê để phòng hờ lúc sa cơ, lỡ vận.
 
... Con người Grông.
 
Nếu chúng ta chỉ gói trọn trong một chữ "Khổ" thì chưa đủ. Chúng tôi muốn chỉ ra 1 cái nhìn rộng hơn.
 
1. Thứ nhất họ là người dân tộc
 
2. Thứ hai sống ở nơi rừng sâu
 
3. Thứ ba họ bị bệnh phong phải sống cách ly
 
Vậy thì xét về mặt xã hội thì sao nhỉ ? [đừng ở đây chắc là đc rùi]
 
Nhưng, theo như đánh giá của các sơ thì dân làng Grông là siêng năng nhất đó. Có ai có thể tưởng tượng được một người phong cầm dao, cuốc đất, đào lỗ, trồng cây, đan lát... Vậy mà họ đã làm và làm rất tốt nhé, chúng tôi đã học được ở họ tinh thần vượt qua khó khăn trong mọi hoàn cảnh.
Họ rất thích xem TV và họ phải trả tiền cho 1 gia đình ở đối diện trường học của làng để được xem. Đó là nguyên nhân sâu xa của cái TV và đầu đĩa đó các bạn ạ.
 
Các em nhỏ ở đây rất thích học, cái này mình không nhớ chính xác nhe. 1 tuần mới có thầy/cô giáo vào làng dạy học cho các em và nghe đâu không biết như thế nào mà thầy/cô giáo cũng đã lâu ko vào.
 
...Đi thôi anh em ơi
 
Rời nhà thờ Tân An nhóm chúng tôi đến với làng Grong, một trong 4 làng trong chương trình góp nắng xuân của chúng ta. Vượt qua quảng đượng lộ khoảng 20 cây số trên chiếc xe tăng cá mập đời cũ. Chúng tôi rẽ vào con đường làng, dưới ánh nắng chói chang con đường hiện lên một màu đỏ rực. Màu đỏ đặc trưng của vùng đất đỏ ba gian, bụi đỏ bắn lên lòn qua các khe hở như muốn cùng đi với chúng tôi [hix, hít cả ký bụi. Chúng tôi vô cùng lấy làm áy náy với chiếc xe chở hàng đằng sau :D]. Hai con trâu sắt hùng hục băng qua những gồ ghề, những hố, những cục đá nhô lên do những cơn mưa đã trút hết lớp đất xung quanh, những rãnh được hình thành bởi những dòng nước chảy. Hai bên đường là những mảnh vườn, những căn nhà với mái tôn và sàn chỉ cách chừng 1.5m, chúng tôi nói vui đó là những lò xông hợi theo kiểu dân dã mà dân TP đang trả hàng đống tiền để được tận hưởng. Không hiểu vì lý do gì, chúng tôi suýt bị lạc đường, cũng nhờ bong cây kơ nia (gọi vui) bên dòng suối mát, nơi sơ thường nghỉ sau mỗi lần thăm làng về, chúng tôi đã biết mình đi đúng hướng. Leo lên con giốc, băng qua cánh rừng cao su bạt ngàn, với những chiếc lá non đầu tiên sau mùa rụng lá, nằm sâu dưới thung lũng là làng Grông. Nơi con đường chính dẫn vào làng như cắt làng thành 2 mảnh và vạch ra một ranh giới của sự phân biệt. Anh liên lạc đã đợi ở đầu làng tự bao giờ, anh dắt chúng tôi vào làng và giúp chúng tôi triệu tập mọi người.
 
Giờ lành đã đến, anh em! Chuyển hàng xuống xe :).
 
Grong 7
 
Các bạn nữ lo phân phát gạo, mì gói, thuốc...
 
Các bạn trai! Chuẩn bị dao búa, đinh, cưa, gỗ! Làm chuồng! Sau một lúc hỳ hục, anh em đã có đc thành công đầu tiên. Thành công cực kỳ quan trọng vì bộ khung sẽ định hình cho cái chuồng dê sau này.
 
Tiếp theo là giai đoạn làm mái.
 
Quay lại với các bạn nữ, lúc này bà con đã đến rất đông, những chiếc gùi của từng nhà đã được xếp ngay ngắn để chờ nhận quà.
 
Cuối cùng công sức bỏ ra của anh em đã được đền đáp xứng đáng.
 
Cứ như lịch làm việc đã đượng dựng sẵn một cách hoàn hảo, các bạn nữ lúc này đây cũng hoàn thành công việc của mình. Các bạn đã có mặt cùng nhóm để kiểm tra sức bền, độ dẻo dai... như bao công trình vĩ đại khác.
 
Ông bà ta thường nói: "An cư rồi mới lập nghiệp". Giờ là công việc của các chú dê ạ.
 
Tất cả chúng tôi ai nấy đều vui mừng. Bà con dân làng có chuồng dê, có dê để phát triển kinh thế họ mừng lắm, cám ơn rối ít. Anh em chúng tôi thì đã hoàn thành một mặt đã hoàn thành công việc 1 cách suất sắc, mặt khác đã đem lại đc 1 niềm vui cho dân làng trong năm mới và đặc biệt là đã thực hiện được tôn chỉ "là những người mang và chia sẻ niềm tin, hy vọng đến cho mọi người".
 
...Đôi dòng cảm nhận
 
Điều đầu tiên bước chân xuống xe chúng tôi không hề nghe tiếng chó sủa. Chắc mọi người cũng biết rằng chó chỉ sủa khi có gì đó bất ổn, nguy hiểm. Riêng tôi, tôi nghĩ rằng năng lượng tình thương của chúng tôi đã làm chú cảm thấy an toàn và tin tưởng. Chú ta yên lặng nằm chăm chú theo dõi lâu lâu lại chạy ngó cái chuồng, các bạn có thể thấy chú ta trong các bức hình được up lên diễn đàn bởi Thức.
 
Chúng tôi nhìn quanh, hoa điều đang nở rộ khắp làng hứa hẹn 1 vụ mùa thành công trong năm mới. Hình ảnh đàn gà là các con vật gần gũi với làng quê là biểu trưng cho hạnh phúc, thịnh vượng, sự chăm chỉ cần cù, thông minh [Ý nghĩa của hình ảnh đàn gà trong tranh Đông Hồ]. Thông qua đó chúng tôi nhận ra rằng mặc dù bị cô lập, dù khó khăn, dù bệnh tật, dù hạt thóc đã bị rơi trên nền đất khô cằn nhưng chúng đã nảy mầm và đã sẵn sàng để sinh hoa kết trái. Các bạn dân tộc rất chăm chỉ và siêng năng vì vậy chúng tôi tin rằng sẽ có thật nhiều dê trong chuyến ghé thăm lần sau.
 
Có ai biết rằng những món đồ chơi hỏng hóc đến ko còn bánh, những bộ quần áo đã sờn cũ đã không còn giá trị ở nơi TP. Nhưng khi chúng được khoác lên mình các em nhỏ Tây Nguyên, giá trị thực sự đã được phô bày, các em như những bông hoa nở giữa vùng đất của nắng, gió và bụi đường, những mầm xanh tương lai của dân làng của con người Tây Nguyên [mong ước của tôi, là mầm xanh đất nước].
 
Tôi nghĩ rằng các mẹ, các chị dân tộc đã rất rui mừng vì tết này nhà mình có gạo, có muối, có cá khô... là những thứ rất đỗi bình thường của chúng ta lại trở nên đặc sản nơi đây.
 
Các anh, các chú, các bác giờ đây đã có thêm một công việc nữa "chăm lo bầy dê, chăm lo niềm tin và hy vọng để hoa vẫn nở trên đá đấy".
 
Tôi xin dành lời kết cho mục cảm nhận với tâm sự của một bạn trong nhóm "em bé này đã xuất hiện trong hình của GNX 2009 lúc đó em ko mặc quần áo gì cả, lần này cũng thế em cũng đến và trên người ko mặc gì giữa cái nắng chan chan, may mà có bộ quần áo vừa y với em, dễ thương lắm kêu tới mặc quần áo là ngoan ngoãn tới liền". Đọc lời cảm nhận này tôi chợt nhớ ra hình ảnh 1 em bé nhỏ nhắn, hồn nhiên, hớn hở torng màu áo trắng chạy theo chúng tôi như gởi một lời chào kèm theo lời nhắn "nhớ đến thăm em nữa các anh/chị nhé".
 
 
Grong 6
 
 
...Văn hóa tây nguyên
 
Khi một nhà có niềm vui/nỗi buồn, anh em họ hàng dân làng đến chia sẻ. Không cần bàn, chẳng cần ghế, không có cao lương chẳng có mĩ vị đơn giản chỉ là nắm cơm mà họ vẫn đến một cách nhiệt tình. Họ ngồi dưới gốc cây tụm thành nhóm nhỏ chung quanh chung rựu cần, có người say khướt nằm lăn ra ngủ trên đất dưới cái nằng mặt trời chói chang. Các sơ nói, họ phải ăn đến vài ngày. Điều này nhắc tôi nhớ đến những đám cưới của cô chú mình ở quê cách đây khoảng gần 20 năm. Những đứa trẻ nô đùa dưới ánh đèn lúc đêm khua, tiếng làm các món ăn lúc trời chạng vạng sáng. Ôi đám cưới thật là mệt nhưng mà vui.
 
Trên lúc đi đường chúng tôi đã đc sơ kể cho nghe về cách mai táng người chết của người dân tộc. Trước kia, khi còn rừng. Họ thường đẽo những cây gỗ lớn thành những chiếc hòm và đặt ở cạnh nhà. Khi một nhà có người mất, họ sẽ bỏ người mất vào chiếc hòm và đậy lại. Khi có một người tiếp theo mất, họ sẽ mở nắp hòm và để người đó lên trên. Họ vẫn còn giữ tập tục này, và ngày nay khi không còn những cây gỗ lớn họ đã có những chiếc hòm xi măng. Chúng tôi đã thấy một chiếc tên đường về, tất nhiên cũng có một số người do ảnh hưởng của văn hóa Kinh họ đã đem chôn.
 
...Kết luận
 
Chuyến đi chỉ để chúng ta rèn luyện các kỹ năng giao tiếp, làm việc nhóm. Không chỉ thể hiện sự quan tâm chia sẻ với những người có hoàn cảnh khó khăn hơn. Mà còn giúp chúng ta hiểu thêm được một ít về vùng đất, văn hóa và con người Tây Nguyên. Qua đó mỗi người trong chúng ta sẽ tự rút ra được bài học về cuộc sống, bài học về một ý chí mạnh mẽ.
 
Chỉ trong vài giờ đồng hồ, chúng ta đã làm được nhiều việc vô cùng ý nghĩa. Chúng ta phải lấy làm tự hào về điều này. Theo cách nói riêng tôi "Có cái mà kể cho con cháu sau này :))".
 
Có ai trong các bạn có nghe thấy những bài hát về Tây Nguyên trong đầu suốt tuần qua ko nhỉ? Lạ lắm! Phải chăng núi rừng Tây Nguyên đang réo gọi! Tháng 6 sẽ đến nhanh thôi!
 
 
Lang Nu 1
 
 
 
Cảm nhận tình nguyện - Chick's life

Tags: người trong cuộc, góp nắng xuân